adv1
banner
Nhật ký ung thư của bố

Nhật ký ung thư của bố

Khi ngồi gõ những dòng chữ này thì bố tôi đã chiến đấu với căn bệnh ung thư tròn một năm. Quãng thời gian đó không dài so với rất nhiều bệnh nhân khác mà tôi biết, nhưng với một ca được coi là nặng và nhiều bác sỹ đã từng chẩn đoán tiên lượng sống chỉ còn từ 3 đến 6 tháng thì đó được coi là một sự cố gắng rất lớn của cả bố và gia đình tôi. Những điều tôi viết ra nếu đứng dưới góc nhìn của bác sỹ chỉ có thể coi là múa rìu qua mắt thợ nhưng cũng cung cấp cho mọi người một cái nhìn khác dưới góc độ người đồng bệnh. Một kinh nghiệm được đánh đổi bằng rất nhiều thời gian và nước mắt.

Bố là người tôi yêu thương nhất

Ngày thứ 5 đen tối.

Đó là quảng thời gian bố tôi về quê một tháng chăm bà nội, bố đau lưng và sụt đến 6 ký không rõ nguyên nhân. Thấy vậy, cả nhà lo lắng vội bắt bố lên Hà Nội để khám và điều trị. (ban đầu bố tôi không chịu đi khám, nghĩ bệnh tuổi già thường tình).

Vào viện Đống Đa điều trị một tuần (bảo hiểm hưu trí của bố tôi để tại đây), chụp cắt lớp đốt sống thì chỉ được chẩn đoán xẹp đĩa đệm nhưng uống thuốc bác sĩ kê không đỡ. Sau đó bố được chuyển sang khoa Đông y để điều trị xương sống. Xem kết quả, bác sĩ nghi ngờ và yêu cầu làm ngay thủ tục chụp cộng hưởng từ ngực cản quang. Khi đọc phim, bác sỹ gọi tôi vào và nói bố tôi đã bị ung thư vòm họng di căn phổi và hạch.
Choáng váng khi nghe kết quả chẩn đoán, tay chân tôi bủn rủn. Bố tôi rất ít khi đau ốm, ngày nào ông cũng dậy từ 5 giờ sáng để đi bộ với mấy bác trong hội thơ của phường. Ai ngờ bố lại bị căn bệnh quái ác này chứ. Đó là ngày thứ 5 đen tối, ngày mà mẹ tôi đang điều trị tiểu đường tại khoa nội tiết, bệnh viện Đống Đa. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có duy nhất một chữ hận. Hận ông trời sao bất công đến vậy, hận ông bán thịt bẩn, hận bà trồng rau độc. Tôi cầm điện thoại gọi cho chồng và em trai, đứng dưới sân viện nhìn lên khoa bố đang nằm, phòng mẹ đang điều trị mà òa lên, khóc nức nở. Tôi không hiểu tại sao đầu năm khám định kỳ không phát hiện ra để bây giờ bệnh đã di căn tứ tung.

Bác sỹ yêu cầu chuyển tuyến lên bệnh viện ung bướu Hà Nội, cả nhà gọi đi khắp nơi nhờ vả để chuyển lên K trung ương vì nghĩ K trung ương tốt nhất. Nhưng bác sỹ giải thích lên K trung ương chi phí cao do trái tuyến cộng thêm tình trạng quá tải nằm đầu đuôi trong khi bố lại có tuổi. Viện Ung Bướu Hà Nội tuy tuyến dưới nhưng cũng toàn các chuyên gia đầu ngành từ K trung ương chuyển về, phác đồ cập nhật theo tuyến trên, bệnh viện cũng mới nên cơ sở vật chất tốt, giường bệnh rộng rãi, bác sĩ thân thiện, bảo hiểm đúng tuyến. Thế là an tâm hơn một chút, sau khi làm thủ tục chuyển viện, tôi đưa bố vào nhận phòng ở Bệnh viện Ung Bướu Hà Nội.

Ngày hôm sau, thứ 6 bố tôi được chỉ định đi chụp chiếu lại, vừa nhìn kết quả, bác sỹ nói thẳng với bố tôi là bị K vòm họng di căn xương. Bác sỹ chuyển bố tôi sang khoa xạ để làm các xét nghiệm và chụp chiếu hoàn thiện hồ sơ bệnh án. Nhưng vì cuối tuần nên phải đợi sáng thứ 2 mới tiến hành, tôi lại đưa bố về nhà.

Lúc này bố tôi đau đến lặng cả người, đi lại thì luôn phải có hai người dìu hai bên hoặc ngồi xe lăn bởi bác sỹ bảo khi di căn xương làm xương yếu, xương dễ gãy nên di chuyển phải hết sức cẩn thận. Bố không ăn được, không ngủ được, chỉ vài ngày suy sụp mà tóc bố bạc trắng đầu. Tôi nhờ bác sỹ kê một đơn thuốc giảm đau gồm nhiều loại kết hợp cho bố, đi khắp nơi cuối cùng chỉ mua được ngoài Quốc Tử Giám (thuốc này không phổ biến). Cả nhà suy sụp, trước mặt bố chẳng ai dám khóc, mỗi người tìm cho mình một góc riêng mặc nước mắt chảy ra. Đến chính bản thân bố mấy ngày đầu, khi đêm đến cũng quay mặt vào tường và mẹ nhìn thấy vai bố run run. Ai mà nghĩ được nó sẽ đến sớm với bố như vậy!!!

Có bệnh thì vái tứ phương.

 

Thuốc nam – Thuốc bắc

Suốt ba tháng đầu, bố tôi phải nằm viện hoàn toàn (trừ ngày thứ 7 và chủ nhật trốn về nhà để thay đổi không khí). Tôi phải viết cam kết với viện thì mới được đưa bố về. Chứ hôm nào cũng nằm trong viện, chứng kiến người này thở oxy, người kia nôn ọe rồi kêu la đau đớn cũng không tốt.

Nhà toàn người già đau ốm và trẻ con. Em dâu tôi có cháu nhỏ, mới được 7 tháng và cũng chưa kịp đi làm. Tôi thì đã hai đứa, một đứa 2 tuổi, một đứa 3 tuổi vừa cho đi mẫu giáo tháng 9, chưa kịp quay trở lại công việc thì đến tháng 10 bố tôi phát bệnh. Vậy là cả nhà bắt đầu phân công nhau chăm sóc bố. Dạo đầu bố tôi thường xuyên nghẹn, mỗi lần nghẹn là ông đau đến chảy cả nước mắt rồi nôn thốc nôn tháo hết ra. Nhiều khi nhìn bố ăn có tí cháo đến khổ sở mà tôi khóc thầm.

Thời gian này cũng nhiều thầy lang được mọi người mách, có nổi tiếng báo chí, có nổi tiếng truyền miệng, từ Lào Cai, Hà Giang, đến Hà Nội rồi vào tận Thanh Hóa, Nghệ An… Ở Hà Nội cũng có vài vị. Tôi cày nát các diễn đàn, các trang web rồi các tài liệu y học. Cứ lên google search từ ‘ung thư vòm họng’ ra bao nhiêu kết quả tôi vào bấy nhiêu địa chỉ. Có lần còn lặn lội lên tận Hà Giang lấy thuốc nhưng thất vọng khi ông thầy yêu cầu không được hóa xạ trị, tôi đành bỏ về vì không giám đánh cược Tây Y với những niềm tin hão huyền.

Phác đồ điều trị tại bệnh viện

Sáng ngày thứ 2 bố tôi tiếp tục thực hiện một số bước xét nghiệm, chụp chiếu. Bác sĩ kết luận bố bị “K vòm”,di căn hạch, di căn xương sống, xương sườn, đùi và di căn vào não. Tôi giấu bố hoàn toàn kết luận, bố biết đến đâu thì biết thôi.

Hội chẩn cấp bệnh viện kết luận bố tôi cần xạ não ngay 8 mũi trong 8 ngày liên tiếp. Bệnh viện sẽ cho bệnh nhân làm mặt nạ bảo vệ mặt và đầu, chỉ để chừa lỗ hổng tại các vị trí cần chiếu xạ. Có người xạ mười mấy, hai mươi mấy mũi là bình thường. Sau 8 mũi xạ, bố tôi tiếp tục được truyền hóa chất theo phác đồ 21 ngày (cứ 21 ngày truyền hóa chất vòm họng 1 lần, 30 ngày truyền hóa chất xương 1 lần).

Vào phác đồ 21 ngày, tóc bố bay sạch chỉ sau 1 tuần. May thay đáp ứng tốt, giờ bố không còn phải uống nhiều thuốc giảm đau như hồi đầu nữa. Từ ngồi xe lăn giờ bố đã lững thững đi bộ, việc nhai nuốt cũng đơn giản hơn nhiều. Thậm chí về được quê vài ba lần. Giờ khối u não đã teo nhỏ, khối u vòm họng đã được kiểm soát, tôi càng có thêm hy vọng được sống vui vẻ bên bố trong khoảng thời gian dài phía trước.

Chăm sóc tại nhà và kinh phí điều trị.

Chăm sóc sức khỏe tại nhà là khâu rất quan trọng

Ung thư là một bệnh đốt rất nhiều tiền. Dù đã được bảo hiểm chi trả phần nhiều nhưng vẫn rất tốn kém những khoản bên ngoài. Có những loại thuốc rất đắt không nằm trong danh mục bảo hiểm được bác sĩ kê, rồi có những xét nghiệm ngoài ngốn đi rất nhiều tiền bạc. Bệnh nhân ung thư khi hóa xạ trị thường rất mệt và cần sự chăm sóc từ người thân. Người bệnh ung thư hầu như luôn phải có người đi kèm, điều này không thể phủ nhận, nhất là trong những ngày truyền hóa chất vì chỉ cần kim truyền bị chệch, hóa chất tràn ra sẽ gây thối thịt (một số loại thuốc rất độc).

Chắc cũng là một cái duyên trời định, một lần cho bố ăn tối, thấy thời sự VTV1 nói về Phức Hệ Nano FGC trong CumarGold Kare do Viện Hàn Lâm nghiên cứu, mà nghe đâu được Unesco trao giải, tôi mới mua về cho bố dùng.
Bố tôi hoàn toàn tuân theo phác đồ điều trị của bác sĩ, mỗi ngày vẫn uống thêm 6 viên CumarGold Kare. Giờ ông đã qua giai đoạn khủng hoảng ban đầu, ông thản nhiên đối mặt với bệnh tật mà không còn lo sợ, mọi chi tiết bệnh tật, thuốc men ông không quan tâm nữa. Vợ con bảo làm gì, ăn gì, uống gì ông đều tuân theo hoàn toàn. Ngoài thời gian đi bộ, xem ti vi, chơi với cháu là ông ngủ. Ông ngủ rất nhiều. Chắc cũng nhờ CumarGold Kare nên các chỉ số máu của ông rất tốt, đủ điều kiện để truyền hóa chất, truyền một năm nhưng ông chưa phải truyền máu bao giờ, truyền đạm cũng như tiêm kích trước truyền lần nào (điều tôi quan sát thấy trong ung bướu là những bệnh nhân truyền được càng nhiều sống càng lâu là những bệnh nhân rất ít phải truyền máu đạm trước khi truyền hóa chất, điều này không biết giải thích thế nào).

Phần đa bệnh nhân ung thư điều trị nội trú, 8-10 người trong một phòng. Họ rất thương yêu nhau, đùm bọc và chia sẻ với nhau, là chỗ dựa về mặt tinh thần cho nhau. Nhưng mặt bất cập là khi một người ra đi sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tâm lý những người ở lại, đúng là một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ.
Trong thời gian điều trị, bố tôi phải dùng thêm một số sản phẩm có tác dụng thải độc sau truyền hóa chất, bảo vệ gan và dạ dàng dày…ở mình gọi là thực phẩm chức năng, những sản phẩm này bác sỹ không được phép kê trong đơn theo quy định của bộ y tế, nhưng nếu không có những sản phẩm như vậy cơ thể bố tôi không thể chịu được nhiều lần truyền hóa chất như vậy. Tuy nhiên nếu tính ra, bố tôi một tháng uống 4 hộp CumarGold Kare cũng chỉ hết chưa đến 1 triệu rưỡi, so với những sản phẩm khác bên ngoài thì không hề đắt mà hiệu quả cao.

Ở một đất nước mà phúc lợi xã hội còn thấp thì con cái là điểm tựa, là cái phao cho bố mẹ khi ốm đau tuổi già. Dù giàu sang hay không thì tinh thần là thứ vô cùng quan trọng với những bệnh nhân ung thư.

Hy vọng câu chuyện của gia đình tôi sẽ giúp bạn có thêm niềm tin, động lực để tiếp tục chiến đấu dành lại cuộc sống tươi đẹp. “Bố ơi! Hãy cùng chúng con chiến đấu”.

 

Tổng hợp

TIN TỨC - SỰ KIỆN